Cho dù cô của Phạm Úc từng làm ra chuyện sai trái gì, thì ít nhất vào lúc này, cô ta cũng đang thật lòng nghĩ cho nó.
"Tôi sẽ cố gắng giúp cô chăm sóc thằng bé." Trần Ca không hề do dự mà đồng ý ngay. Trong số tất cả những người liên quan đến vụ án giấu xác, Phạm Úc có lẽ là người vô tội nhất.
"Thực ra cô không cần phải lo mấy chuyện này đâu." Viên cảnh sát ngồi sau bàn thẩm vấn cũng bước tới: "Chúng tôi có thể liên hệ với viện phúc lợi trẻ em để nhờ hỗ trợ. Chỉ cần cô có thái độ thành khẩn nhận tội, sau này chưa biết chừng vẫn còn cơ hội gặp lại con mình."
"Con của tôi?" Cô của Phạm Úc nhìn viên cảnh sát, nét mặt đờ đẫn dần có sự biến đổi. Khóe miệng cô ta ngoác ra, nhìn chằm chằm vào vai viên cảnh sát, chẳng hiểu sao lại nở nụ cười: "Được, tôi sẽ khai hết những gì mình biết."
Cảnh sát bắt đầu quy trình thẩm vấn bình thường, Trần Ca cảm thấy mình ở lại cũng không tiện nên chủ động xin phép rời đi.
Ra khỏi phân cục thành phố, hắn bắt taxi đến chỗ ở của Phạm Úc.
Chuyện này nhìn qua tưởng như đã kết thúc, nhưng thực tế vẫn còn một vấn đề lớn nhất chưa được giải quyết. Vấn đề này chỉ có mình Trần Ca biết, và câu trả lời thì chỉ có Phạm Úc mới giải đáp được.
Trời đã hửng nắng, mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời, nhưng ánh nắng ấm áp dường như chẳng thể chiếu rọi vào con hẻm chằng chịt, khúc khuỷu này.
Xuống xe, Trần Ca men theo con đường trong trí nhớ, chạy thẳng vào tận cùng con hẻm.
Hắn tìm thấy căn phòng trọ của cô Phạm Úc, lao lên tầng hai gõ cửa. Gõ liên tục vài phút, bên trong cánh cửa sắt mới vang lên tiếng lách cách của chốt khóa, cửa hé ra một khe nhỏ.
Trần Ca kéo cửa phòng trọ ra, nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là bên trong không có lấy một bóng người. Hắn đứng ở cửa rất lâu, ánh nắng chiếu lên người mà chẳng hề thấy ấm áp chút nào.
"Phạm Úc?" Trần Ca bước vào trong nhà, cảm giác càng thêm lạnh lẽo.
Phòng khách, nhà bếp đều không có ai, Trần Ca khẽ khàng bước về phía phòng ngủ.
Hắn thử đẩy cửa, giống hệt như lần đầu tiên bước vào phòng Phạm Úc, cửa không hề khóa, dễ dàng bị đẩy ra.
Tấm rèm cửa dày cộp che khuất mọi tia sáng, trong phòng cũng không bật đèn nên khá u tối, dưới sàn vứt đầy những cục giấy lộn vo tròn.
Trần Ca tiện tay nhặt một tờ lên, bên trên vẫn vẽ căn nhà màu đen chen chúc đầy những hình người nhỏ màu đỏ.
"Sao lại vứt hết mấy bức tranh này đi thế? Vẽ không ưng ý à?" Trần Ca cầm bức tranh trên tay nhìn về phía bàn học. Phạm Úc đang ngồi trước bàn, quay lưng về phía hắn, dường như đang ngẩn người.
Trần Ca cẩn thận tránh những bức tranh dưới đất. Khi bước lại gần, hắn mới phát hiện trên mặt bàn đặt bức tranh duy nhất không bị vứt bỏ.
Trên nền giấy trắng, những nét vẽ màu đen phác họa nên một ngôi nhà, bên trong chỉ có một hình người nhỏ màu đen đang đứng lẻ loi.
"Mấy hình người màu đỏ đâu rồi?"
Trần Ca vốn không trông mong Phạm Úc sẽ trả lời, nhưng nào ngờ nó lại quay đầu nhìn hắn, khẽ nói: "Chúng nó có chỗ ở mới rồi."
"Chuyển đi rồi sao?" Trần Ca liên tưởng đến hai mươi tư bộ đồng phục bỗng dưng xuất hiện trong Nhà ma của mình, hắn lờ mờ hiểu ra điều gì đó: "Em và chúng nó là bạn à?"
Thằng bé lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào bức tranh của mình, tay thò vào ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp giấy đưa cho Trần Ca.
"Cho anh à?" Trần Ca nhìn vào trong hộp giấy, bên trong có hai mươi tư chiếc thẻ học sinh, trên đó viết hai mươi tư cái tên khác nhau. Ở giữa đống thẻ còn đặt một bức ảnh chụp chung, trong ảnh có hai mươi tư học sinh đang đứng quay lưng về phía ống kính.Hai mươi tư cái tên này hẳn là nguyên nhân tạo ra phòng học cuối cùng. Giờ đây, Phạm Úc đã giao chúng vào tay Trần Ca.
Đưa thẻ học sinh xong, Phạm Úc không nói thêm lời nào nữa, chẳng ai biết lúc này trong đầu nó đang nghĩ gì.
Cả hai đều giữ im lặng. Nhìn dáng vẻ của Phạm Úc lúc này, Trần Ca thực sự không nỡ hỏi ra thắc mắc giấu kín trong lòng.
Đúng lúc hai người đang im lặng, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân, rồi một đôi nam nữ dừng lại trước cửa phòng trọ.
"Bên khu phố bảo hình như là chỗ này."
"Sao cửa không khóa thế này? Phạm Úc có nhà không nhỉ?"
Nghe thấy tiếng động, Trần Ca bước ra nhìn thử: "Hai người là...?"
"Chúng tôi là nhân viên của viện phúc lợi Hàm Giang, đây là thẻ công tác. Theo yêu cầu, chúng tôi đến đưa Phạm Úc đi khám sức khỏe, sau đó làm thủ tục sắp xếp chỗ ở cho con em của người đang chấp hành án." Đôi nam nữ nói xong liền nhìn Trần Ca với vẻ nghi hoặc. Họ không hiểu vì sao trong nhà đứa trẻ lại xuất hiện một người lạ hoắc, hoàn toàn không có tên trong hồ sơ.
"Phạm Úc đang ở trong phòng ngủ. Đứa bé này rất có chính kiến, sau này đành làm phiền hai người rồi."
"Không có gì, đây là công việc của chúng tôi mà." Người phụ nữ bước vào phòng ngủ đón Phạm Úc, còn người đàn ông vẫn đứng ngoài nhìn chằm chằm Trần Ca, dường như không yên tâm về hắn lắm.
Thấy người phụ nữ bước vào, Phạm Úc phản ứng khá dữ dội. Nó chộp lấy bức tranh trên bàn rồi cắm đầu chạy ra ngoài, có vẻ muốn trốn khỏi nơi này.
"Giữ thằng bé lại!" Người phụ nữ ở trong phòng kêu lên.
Người đàn ông ở cửa phối hợp cực kỳ ăn ý, đợi Phạm Úc chạy đến trước mặt liền tóm chặt lấy cánh tay nó.
Anh chàng này rất có kinh nghiệm đối phó với trẻ con, dễ dàng khóa chặt hai tay Phạm Úc, vừa không sợ bị cào xước vừa không làm đứa bé bị thương.
Bị giữ chặt, Phạm Úc liều mạng giãy giụa. Trần Ca đứng bên nhìn không đành lòng bèn lên tiếng khuyên can vài câu, người đàn ông kia mới chịu buông tay.
Tay nắm chặt bức tranh, Phạm Úc được thả ra cũng không bỏ chạy nữa, dường như nó hiểu rằng có làm thế cũng vô ích.
Nhìn Phạm Úc sắp bị đưa đi, rốt cuộc Trần Ca vẫn không kìm được. Hắn đuổi theo, ngồi xổm xuống trước mặt nó, hỏi ra câu hỏi đã khiến hắn trăn trở bấy lâu nay:
"Em biết thiên đường nằm ở trong giếng, em đã tận mắt chứng kiến tất cả, tại sao lại không ngăn cản bọn họ?" Trần Ca chưa bao giờ coi Phạm Úc là một đứa trẻ bình thường, căn phòng đầy ắp những hình người nhỏ màu đỏ kia đã đủ nói lên rất nhiều điều.
Phạm Úc vốn luôn vô cảm, nghe thấy câu hỏi của Trần Ca thì nghiêm túc suy nghĩ một lúc. Nó vẫn không trả lời, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, nở một nụ cười ngây thơ trong sáng.
Nhìn theo bóng Phạm Úc rời đi, lưng Trần Ca chẳng biết từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi. Đây là lần đầu tiên hắn thấy đứa trẻ này mỉm cười.
Ôm chiếc hộp giấy Phạm Úc tặng, cất hai mươi tư chiếc thẻ học sinh cùng bức ảnh chụp từ phía sau vào túi, Trần Ca bắt taxi quay về công viên Tân Thế Kỷ.
Sáng sớm hết tới đồn cảnh sát lại đi tìm Phạm Úc, tốn mất bao nhiêu thời gian, lúc về đến công viên thì đã mười giờ rưỡi.
Mưa tạnh trời quang, hôm nay lại là một ngày đẹp trời để đi chơi. Lượng khách rất đông, tâm trạng Trần Ca cũng dần khá lên.
Vừa bước qua cổng công viên, từ xa hắn đã thấy trước cửa Nhà ma của mình tụ tập rất đông người.
Ban đầu hắn cứ ngỡ đó là du khách, nhưng khi đến gần mới nhận ra có gì đó sai sai. Đám người này không những không xếp hàng mua vé, mà còn ngang ngược đứng chắn kín ngay phía trước."Có chuyện gì thế?" Trần Ca tiến lại gần, thấy chú Từ cũng có mặt, hình như đang đôi co chuyện gì đó với đám người kia.
Hắn vừa chen vào đám đông, bọn họ thấy Trần Ca xuất hiện thì như thể tìm được chính chủ, lập tức vây kín hắn vào giữa.



